Một người Việt bị phạt 2000 euro vì mang quá 10.000 euro khi xuất cảnh ở Đức

Một người Việt bị phạt 2000 euro vì mang quá 10.000 euro khi xuất cảnh ở Đức
Let's Share This
  •  
  •  
  •  
  •  

Chợ ViHu xin chia sẻ một trường hợp người Việt bị Hải quan sân bay Frankfurt/M kiểm tra phát hiện mang quá số tiền được phép khi xuất cảnh ở Đức mà không khai báo. (Bài viết đã được đăng trên Thời Báo Viet Duc)

***** Liên Hệ Mua Hàng Anh và Ship về Việt Nam *****

Nhận Order Hộ Hàng Anh Quốc
FB Page: https://www.facebook.com/vihuuk

Email: info@vihu.uk
***** Liên Hệ Mua Hàng Anh và Ship về Việt Nam *****

Anh T. ở Darmstadt đi chuyến bay Vietnam-Airlines số hiệu 542 ngày 20.11.2008, tại phi trường Frankfurt/M, sau khi qua cửa kiểm tra hải quan vào bên trong ngồi tại phòng chờ Terminal 1, trước cửa lên maý bay Gate B 42, thì bất ngờ một nhân viên Hải quan đến, chìa thẻ công vụ đòi kiểm tra tiền mặt.

Mặc dù viên Hải quan tác nghiệp đúng bài bản mang tính kiểm tra hú hoạ, nhưng Anh T vẫn chột dạ vì chưa từng nghe, gặp bao giờ và nghi hoặc tại sao cả phòng chờ, đầy người Việt, lại rơi vào mỗi mình.

Viên Hải quan đưa ra câu hỏi đầu tiên, ngài mang theo bao nhiêu tiền. Anh T. trả lời không chút ngập ngừng, nhấn từng từ một, thể hiện độ chắc chắn, đầy thuyết phục, người nghe không thể nghi hoặc: 7.000 Euro và 755 đô la.

Câu trả lời của anh không để lại một chút gì trên vẻ mặt người kiểm tra chuyên nghiệp, viên Hải quan chuyển qua động tác thứ 2, giải thích luật cho đương sự: Số tiền ngài mang theo nhiều hay ít không có vấn đề gì cả. Nhưng ngài phải khai toàn bộ số tiền mặt mang theo dù là của ai và giao cho ai tại Việt Nam.

Anh T. trả lời chắc cứng, tất tần tật chỉ 7.000 Euro và 755 đô la. Nhân viên Hải quan nghe xong, chuyển sang bước 3, theo đúng quy trình tác nghiệp tự động của họ áp dụng cho bất kỳ đối tượng nào, đòi kiểm tra túi xách tay. Nhiều phong bì thư, bạn bè gửi, cái vài trăm, cái cả nghìn, được lôi ra, tổng cộng 11.130 Euro và 755 đô la. Số tiền trên đã vượt qua ngưỡng 10.000 Euro quy định phải khai báo làm anh sợ, trở nên quẫn trí đến ngớ ngẩn.

Hải quan hỏi tiếp, vậy đây có phải là tổng số tiền mang theo không? Anh T. nghĩ chắc họ chỉ nhắm vào túi xách, do có thể họ phát hiện được dấu hiệu bất thường khi túi chạy qua băng chuyền, nên một lần nữa trả lời như đinh đóng cột, không còn một Cent nào khác.

Anh nghĩ sai, họ kiểm tra theo quy trình, từng bước một, xong túi, đến lượt chiếc áo khoác Jeansjacke bị đề nghị rút mọi thứ ra. Lần này, từ chiếc túi áo bên phải, anh lôi ra được thêm mấy phòng bì đựng tiền nữa. Hải quan lặp lại câu hỏi như từ video mở sẵn, vậy đây có phải là tổng số tiền mang theo không?

Sức ép tâm lý sợ tổng số tiền vượt qua ngưỡng phải khai báo qúa lớn, làm anh càng liều lĩnh kiểu ăn thua, phản xạ: Vâng, đúng là toàn bộ. Nhân viên Hải quan bất cần câu trả lời đúng hay sai, vẫn tuần tự đúng quy trình tác nghiệp, ra lệnh, xin ngài cởi áo khoác để kiểm tra.

Lần này, chiếc túi trái áo khoác được lục tới, mấy phong bì đựng tiền vài trăm Euro bị lôi ra tiếp. Khỏi phải nhắc đến quy trình tác nghiệp tự động của họ tiếp theo, hỏi và kiểm tra tới túi quần, áo sơ mi, giày, bất cần câu trả lời lắc hay gật của đương sự…

Kết thúc, họ đếm được 13.233,87 Euro và 755 đô la. Anh T vã mồ hôi, nghĩ chắc phen này bị thu sạch, thôi thì chỉ còn cách xin xỏ, kêu oan do mang hộ mà ra, họ cho được đồng nào mang đi, biết đồng đó.

Nhân viên Hải quan lạnh điếc trước những lời anh xin xỏ. Họ thu dọn hồ sơ, sổ sách, tuyên bố kết thúc kiểm tra, yêu cầu anh ký xác nhận tổng số vào biên bản, khoát tay bảo nhận lại tất cả tiền, nở nụ cười chúc chuyến bay tốt đẹp, rồi bắt tay chào tạm biệt như người nhà, làm anh cứ ngớ ngây người như trong cơn mộng mỵ, buột miệng, có thế mà làm người ta hết cả hồn!

Trở lại Đức, ngày 9.12.2009, anh T. nhận được công văn của Hải quan Darmstadt, thông báo áp dụng hình phạt tiền đối với vi phạm hành chính của anh theo yêu cầu của Hải quan sân bay Frankfurt/M. Thông báo cắt nghĩa:

Theo điều §1, đoạn 3a và 12 a, đoạn 1 Luật ZollVG, và theo quy phạm Verordnung EG, số 1889/2005, ai xuất và nhập cảnh vào ra EU có mang theo trên 10.000 Euro tiền mặt đều phải trình báo với Hải quan cửa khẩu.

Trên chuyến bay VN 542, ngày 20.11.2008, rời khỏi EU về Việt Nam ngài đã không khai báo với Hải quan sân bay Frankfurt/Mai số tiền 13.233,87 Euro và 755 đô la. Như vậy ngài đã vi phạm hành chính, phạm luật ZollVG, điều §31b.

Theo điều luật trên, tiền mang theo người trên 10.000 Euro không phân biệt của ai, đều phải trình báo Hải quan. Theo hướng dẫn của Bộ Tài chính, trong trường hợp vi phạm do lỗi cẩu thả áp dụng mức phạt 12%, cố tình 25% trên tổng số tiền mang theo.

Xét thực tế vi phạm lúc đó, chúng tôi dự kiến áp dụng mức phạt 2.000 Euro, (14-15% tổng số tiền không khai báo). Mức dự kiến này tương đương với nhiều trường hợp tương tự đã bị phạt.

Cũng cần phải nhắc lại rằng, riêng hành vi còn tiền vẫn khẳng định không, lặp lại nhiều lần đã không thể áp dụng mức phạt lỗi cẩu thả thường áp dụng 12%. Mức phạt tiền đối với ngài phải cao hơn.

Cuối bản thông báo là phần hướng dẫn con đường pháp lý chống lại quyết định trên của họ.

Gửi bức thư đi, dù hy vọng, anh T. vẫn cứ phải xác định trường hợp xấu nhất, bởi như tục ngữ Đức đã nói “luật pháp là luật pháp”, dù có tình ngay lý gian chăng nữa  !

Đọc bản thông báo của Hải quan Darmstadt ngày 9.12.2008, đòi phạt  tới 2000 Euro, anh T thấy quá đau, tính ra bị mất tới 14,5% trên tổng số tiền mang theo, gấp ít nhất 4 lần lệ phí chuyển tiền qua dịch vụ.

Lúc Hải quan kiểm tra xong cho tiếp tục mang theo tiền, anh đã tưởng yên chuyện, buột miệng, có thế mà làm người ta hết cả hồn! Bây giờ anh không hết hồn bởi bất ngờ nữa, nhưng nhẩm lại số tiền phạt thì xót thật sự. Trót mang giùm cho bạn bè quá giới hạn khai báo chỉ 3.233,87 Euro, mà bị đòi phạt tới 2000,00 Euro, tức là 62%. Chẳng nhẽ bắt bạn bè chịu khoản này, mà mình chịu thì ruột xót hơn cả bị chà muối ớt.

Phần kết thông báo trên có đoạn hướng dẫn con đường pháp lý chống lại: Ngài có quyền phản bác kết luận trên hoặc không phản hồi, hoặc đệ đơn cung cấp các bằng chứng bác bỏ. Nếu đến ngày 1.2.2009, không nhận được ý kiến phản hồi của ngài, chúng tôi mặc nhiên coi ngài đã từ bỏ quyền chống lại và sẽ ra quyết định theo hồ sơ hiện có.

Anh T nghĩ ngay đến luật sư. Nhưng muốn luật sư cãi thắng thì mình phải cung cấp đủ bằng chứng, bởi trên nguyên tắc, toà án sẽ trọng chứng (bằng chứng) chứ không trọng cung (lời khai). Đọc kỹ phần lý giải hành vi phạm luật và mức phạt trong  bản thông báo, anh càng tâm phục khẩu phục cách làm bài bản của Hải quan Đức, đẩy mình vào cảnh lý gian, khó có thể bác bỏ, dù tình ngay.

Mọi hành xử của họ không tùy tiện, tất cả đều nhằm mục đích lấy bằng chứng buộc đúng tội sau này. Câu hỏi: còn tiền không, được lặp đi lặp lại như mở từ video sau mỗi lần phát hiện số tiền mới, cũng chỉ nhằm mục đích khẳng định đối tượng có chủ ý. Những câu mào đầu giải thích pháp luật, trước khi khám xét: “Số tiền ngài mang theo nhiều hay ít không có vấn đề gì cả. Nhưng ngài phải khai toàn bộ số tiền mặt mang theo dù là của ai và giao cho ai tại Việt Nam“, chính là thông báo những chuẩn mực đong đo đếm được của pháp luật, để sau này đương sự không thể bao biện, mình không biết hay hiểu lộn.

Đúng là phát luật đánh nặng vào người vi phạm có chủ đích, nhưng chẳng nhẽ họ không chiếu cố trường hợp vi phạm do sợ đến ngớ ngẩn mà ra. Ngày 26.01.2009, anh viết thư khiếu nại lên Hải quan Hauptzollamt Darmstadt, thông qua văn phòng tư vấn hỗ trợ cộng đồng VDIV.

Nguyên bản thư khiếu nại

“Kính thưa ngài Frey!

Ngày 20.11.2008, tại phi trường Flughafen Frankfurt, tôi bị Hải quan Frankfurt tại phi trường kiểm tra tiền mặt. Thực tế đúng là tôi đã mang theo người 13.233,87 Euro để đem về Việt Nam, trước đó không khai báo giấy tờ với Hải quan như luật định, mà chỉ sau khi vi phạm, qua tìm hiểu tôi mới biết được luật này chi tiết.

Luật quy định khai báo tiền mang theo người với Hải quan, tại thời điểm trên thực tình tôi chỉ nghe đồn loáng thoáng, không nắm chắc, nên rất sợ. Ngay cả Quy phạm Verordnung Nr. 1889/2005 của EU mà các ngài viện dẫn, tôi chưa từng được biết. Chỉ khi vi phạm tôi mới vỡ lẽ. Tôi hiểu câu tục ngữ Đức, rằng “Không biết không có nghĩa sẽ không bị pháp luật trừng phạt“.

Hôm nay tôi tự rút cho mình bài học và nhận ra mình đã sai phạm, đáng lẽ phải trả lời trung thực ngay từ câu hỏi đầu tiên. Đây là lần thứ nhất trong đời tôi bị kiểm tra tiền mặt, và cũng lần đầu tiên nhận chịu trách nhiệm chuyển hộ tiền tới nhiều gia đình Việt Nam khác nhau. Lúc bị kiểm tra tôi sợ rằng, số tiền người ta tin cậy gửi mình có thể bị thu giữ. Mà như vậy, tôi sẽ không biết ăn nói như thế nào với họ. Người ta có thể đánh giá sai về tôi, bịa cớ để biển thủ. Đó là điều tôi không muốn, tập quán nước tôi rất kỵ vì ảnh hưởng đến thanh danh.

Bây giờ tôi nhận ra đó là một sai lầm rất lớn. Nếu như tôi khai báo rõ ràng thì đâu đến nỗi xảy ra vụ việc các ngài phạt thiệt hại cho tôi như thế này. Tôi thực sự đau buồn, vì đã thiếu hiểu biết đụng chạm đến pháp luật.

Xin được đề nghị các ngài, chiểu theo hướng dẫn của Bộ Tài chính Liên bang, chỉ phạt tôi ở mức 12% trên tổng số vượt quá ngưỡng khai báo là 3.233,87  Euro.

Tôi cam đoan không bao giờ tái phạm và thông báo cho đồng hương tôi biết để tránh, đừng để chỉ vì thiếu hiểu biết mà lãnh chịu hậu qủa không nhỏ. Sai phạm trên một phần nằm ở bất đồng ngôn ngữ, phần nữa nằm ở quan niệm giản đơn của tôi. Lẽ ra trứơc khi về nước, nhận chuyển giúp tiền cho người khác, thì phải tìm hiểu các văn bản luật pháp quy định việc chuyển tiền, để tránh trục trặc nảy sinh.

Một lần nữa, với trường hợp của tôi, xin các ngài chỉ áp dụng mức phạt tối thiểu như tôi đã đề nghị.

Trân trọng ! (Ký tên) “

Gửi bức thư đi, dù hy vọng, anh T. vẫn cứ phải xác định trường hợp xấu nhất, bởi như tục ngữ Đức đã nói “luật pháp là luật pháp”, dù có tình ngay lý gian chăng nữa!

 

Theo Thoi Bao Viet Duc

 


Let's Share This
  •  
  •  
  •  
  •  


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *


Loading...